#12 CÁI TUỔI THẦN KÌ

Hôm nay mình tròn 29 tuổi.

Từ sau sinh nhật 18 tuổi mình đã thôi cộng thêm số tuổi ở những lần sinh nhật sau. Mỗi năm đến ngày sinh nhật mình chỉ nói đùa với các bạn hôm nay là sinh nhật 18 tuổi lần thứ n của mình.


Một hai tháng trước ngày sinh nhật năm nay mình đã nhắn tin cho vài người bạn thân bảo rằng: “Năm nay tụi bây đừng chúc mừng sinh nhật tao trong nhóm chat nha, có nhớ thì inbox riêng cho tao thôi”. Tụi nó hỏi vì sao thì mình trả lời: “Thất tình, thất nghiệp, còn sắp 30 nữa, có cái gì zui đâu mà chúc mừng” kèm theo một tràng icon cười nghiêng ngã và cảm giác nghèn nghẹn trong lòng.

Mình đã từng trong tâm thế đón tuổi 29 tồi tệ như thế đó. Rồi cái ngày sinh nhật tuổi 29 cũng đến, thật tình mình cũng chỉ muốn nó lẳng lặng trôi qua như bao ngày khác trong tháng 4, nhưng rồi bằng một cách thần kì nào đó nó trọn vẹn và ý nghĩa hơn cả mong đợi của mình.

Hôm nay, mình được gặp những người mình trân quý, được ăn ở quán ăn ngon nhất quận (theo cảm nhận của mình), được đến quán cà phê mình thích nhất, được tặng một quyển sách hay và mình còn trúng số nữa (dù chỉ là trúng thẻ cào 10k). Tất cả những trải nghiệm đó làm cho mình nghĩ lại về con số 29 tuổi, có vẻ mình đã quá bất công với nó khi chỉ tôn thờ con số 18 19 tuổi của thanh xuân.

Nếu công bằng nhìn nhận thì độ tuổi từ 29-30 là một quãng rất thú vị của đời người. Mình cố hạn chế dùng từ “thú vị” vì nó rất tối nghĩa, nhưng trong trường hợp này mình tạm chưa nghĩ ra từ nào khác.

Ở khoảng tuổi này chúng ta chưa hẳn là già, mà nói còn thanh xuân cũng không đúng. Đi xin việc cũng khó khăn hơn vì nhiều nơi tuyển dụng kèm theo yêu cầu tuổi tác. Đôi khi muốn đổi làm công việc trẻ trung, năng động cũng khó, dù mình bản thân mình nghĩ mình còn trẻ nhưng các anh chị tuyển dụng nhân sự luôn làm mình tỉnh ra bằng câu “Ở đây chị tuyển từ 18 tới 25 thôi em”.

Cũng ngay tại độ tuổi này, nếu còn công việc ổn định chúng ta sẽ gặp những người bạn đồng nghiệp cực kì trẻ tuổi làm ta phải luôn dừng lại một vài giây để thảng thốt vì cái sự “lớn tuổi” của mình. Những cô bé cậu bé thua mình 10 tuổi năm nào bây giờ cũng đã ùa vào đời tìm công việc đầu tiên. Thử tượng tưởng 10 năm về trước tụi nó chỉ là đám nhỏ Tiểu học còn học cộng trừ nhân chia, trong khi tụi chúng mình đã bước vào Đại học học toán cao cấp. 

Vậy mà bây giờ trong công việc đôi bên đều chung chức danh là nhân viên như nhau, có khi tụi nó còn giỏi hơn mình. Tụi nó ngày xưa chỉ đứng tới hông tới vai tụi mình mà bây giờ nó cao hơn mình một cái đầu, đi ra đánh nhau không biết ai ăn ai. Không lẽ do ảo tưởng mình còn trẻ nên đã bị mắc kẹt quá lâu, tụi nhỏ đã đuổi kịp mình rồi ưa? (mình hoang mang thường tự hỏi)

Nhưng nếu xét về khía cạnh tình yêu thì độ tuổi này rất thích hợp cho những ai chênh nhau 10 tuổi (mình tự tưởng tượng ra đó, chứ làm quái gì có người yêu). Ví như cô gái mới 19 yêu một anh 29 tuổi, thử tượng tượng xem nếu sớm hơn hay trể hơn một hai năm thì nó đã là câu chuyện khác. Còn rơi vào tầm này thì có thể an gian mà nói rằng cô gái sắp 20 còn chàng trai thì chỉ mới 20 mấy tuổi, khoảng cách tuổi tác dường như được kéo lại gần hơn một chút. Chuyện cũng sẽ tương tự với một đôi nàng lớn tuổi hơn chàng. Các bạn có thấy thần kì không?

Nói gì thì nói mình cũng đã 29 tuổi rồi đây và nó cũng không tệ như mình nghĩ. Bạn mình thường an ủi mình “Bao nhiêu tuổi không quan trọng, miễn tâm hồn mình trẻ là được”. Mình vẫn luôn cảm thấy mình trẻ trung lắm chứ vì có lẽ chỉ có đám trẻ mới hoang mang sợ già. Mà dù sợ thì mình vẫn phải đối diện với nó thôi không thể tránh được nhỉ?

Thôi thì cứ hy vọng bản thân đủ mạnh mẽ để nghĩ mình trẻ hoài, ít nhất là đủ trẻ để bắt đầu lại khi thất bại, đủ trẻ để luôn tin và tìm kiếm điều những kì diệu.

Happy Birthday to me.

Nhận xét