Utopia - Đất nước không tưởng
Thế giới lý tưởng đó đã được khắc họa thông qua quyển sách Utopia. Quyển sách của tác giải Thomas More được xuất bản lần đầu năm 1516 điều đó làm mình cực kì ngạc nhiên xen lẫn một chút tự hào ngưỡng mộ vì số tuổi của tác phẩm được tính bằng hằng trăm năm. Cảm giác cứ như mình thật sự du hành thời gian về thời xưa để trò truyện với những triết gia sống trong khoảng thời gian đó.
Ngoài bất ngờ về tuổi của tác phẩm, mình còn choáng ngợp vì nội dung của sách. Xã hội hư cấu trong Utopia có khá hoàn hảo với mình. Tác giả đã tưởng tượng ra cấu trúc xã hội giải quyết được hầu hết những bất cập thường thấy như, khoảng cách giàu nghèo, vấn đề lương thực, nhu cầu học tập sáng tạo của mỗi người. Không những thế quan niệm của họ về tôn giáo, vế chiến tranh, mâu thuẫn, và lối sống hòa hợp với thiên nhiên cũng được tác giả đề cập đến..
Ở Utopia họ không dùng tiền tệ mà tất cả mọi người đều cùng nhau làm việc chia sẻ thức ăn, không có nội chiến vì không cần phải tranh giành bất cứ thứ gì, nếu có xung đột với nước ngoài họ luôn chọn những cách ôn hòa nhất để giải quyết, tránh thương vong cho đôi bên. Mình còn tâm đắc cách họ đối xử với những người bệnh liệt giường hay mất khả năng chăm sóc cho chính mình. Những người bệnh sẽ có quyền lựa chon sống tiếp hay kết thúc cuộc sống đau đớn của mình để giữ giảm bớt gánh nặng cho người khác hay để giữ lại sự tôn nghiêm cuối cùng cho bản thân mình. Những người bệnh sẽ được an tử nếu muốn còn nếu họ vẫn muốn tiếp tục cuộc sống thì những người xung quanh vẫn sẽ chăm sóc họ với sự tận tâm không nề hà gì cả.
Mỗi công dân ở đất nước này đều được khuyến khích học tập cả đời, không những thế họ còn có thời gian để trải nghiệm nghệ thuật, ai nấy đều có sở thích gu thẩm mỹ hay kĩ năng tạo ra những đồ thủ công cho riêng mình. Hội họa, âm nhạc, làm đồ thủ công, rèn luyện thân thể và trí óc là một phần cuộc sống của người dân, họ làm những việc đó hằng ngày không ai bắt ép. Có lẽ vì bận rộn phát triển bản thân nên họ cũng chẳng có thời gian mà cự cãi gây mâu thuẫn.
Cuối cùng điều làm mình suy ngẫm sau khi đọc quyển này là, hầu hết những vấn đề về xã hội ngày xưa cũng không khác ngày nay là mấy. Cách đây lâu như vậy các thế hệ trước đã nhìn ra vấn đề vậy tại sao đến nay những điều ấy vẫn tồn đọng và còn chuyển biến xấu hơn?
Mình biết là trong sách cũng chỉ toàn những tưởng tượng hư cấu của tác giả về vườn địa đàng này, nhưng nếu chúng ta chịu khó học tập một vài điều ở từ đó thì có chăng xã hội của chúng ta có tốt hơn được xíu nào không nhỉ?
Còn nhiều nữa những điều không tưởng ở đất nước này các bạn có thời gian thì tìm đọc nhé.






Nhận xét
Đăng nhận xét