Chút nắng ấm mỗi ngày - Daily Dose Of Sunshine
Mình xem phim cách đây hai năm rồi, lúc đó mình tâm đắc phim đến nỗi tới khúc nào hay quá là bấm tạm dừng để ghi lại cảm xúc của mình ngay lập tức. Vậy mà lần lựa đến hôm nay mới viết bài này.
phim nói về đề tài bệnh lí tâm thần, chúng ta sẽ theo chân y tá khoa tâm thần Jung Da Eun gặp gỡ với những bệnh nhân rối loạn tâm thần với nhiều mức độ khác nhau. Bên cạnh đó là tuyến tình cảm giữa các nhân vật, họ là các bác sĩ y tá trong bệnh viện, ngoài tình yêu còn có tình đồng nghiệp, tình người với người quan tâm chia sẽ với nhau.
Các bệnh nhân đều là những người hết sức bình thường trong xã hội nhưng vì nhiều lí do họ phải đối diện với nỗi đau đớn hay sự kiệt quệ về tinh thần quá lớn làm cho tâm trí họ rối loạn, mơ hồ. Họ đại diện cho chúng ta trong xã hội, câu chuyện của họ phản ánh phần nào cuộc sống của chính chúng ta hằng ngày. Có thể chính chúng ta cũng đang lâm vào hoàn cảnh như họ nhưng ta chưa nhận thấy.
Phim cho mình góc nhìn mới về bệnh tâm thần, rèn cho mình sự thấu cảm giúp mình phần nào để tâm hơn tới cảm xúc tình cảm cũng như trạng thái tinh thần của những người xung quanh.
Điểm mình thích ở phim là diễn viên không trang điểm đẹp long lanh, hầu như để mặc mộc hay trang điể rất nhẹ, lộ cả quầng thâm mắt, tàn nhang, thấy chân thật bác sĩ y tá làm việc cực nhọc căng thẳng nên nhìn tiều tụy, ngay cả bệnh nhân cũng vậy. Ăn mặc đơn giản, không đồ hiệu xe sang, giúp lột tả chân thật hình ảnh của người bệnh.
Đạo diễn đem đến cho người xem góc nhìn cũng như cảm giác của người bệnh. Ê kíp dựng lại rõ ràng khung cảnh ảo giác méo mó khác xa thực tại lúc bệnh tình của những nhân vật bộc phát. Qua góc nhìn của bênh nhân người xem có thể hiểu rõ tại sao những người bệnh lại thường có những hành động quá khích khó hiểu như, la hét, cởi bỏ quần áo, hoang tưởng, khó thở, lặp lại một số hành động trong vô thức, thậm chí có hành động tự hại.
Ví dụ Bệnh nhân rối loạn lo âu khi các cơn âu lo đến họ thấy khó thở, có khi thấy mình bị dìm trong nước, hay bệnh nhân tâm thần phân liệt sẽ thấy ảo ảnh, có bệnh nhân do căng thẳng nên khả năng ghi nhớ bắt đầu suy giảm, hay chính y tá Da Eun nhân vật chính sau cú sốc nặng vì bệnh nhân thân thiết tự sát nên trí nhớ bị phân ly.
Ngoài ra cách đặt vấn đề của biên kịch cũng rất sâu sắc như y tá bị trầm cảm thì chăm người khác được không, tại sao bác sĩ y ta khoa trĩ bệnh trĩ thì được còn bệnh tâm thần thì không. Ai cũng có thể bị bệnh, sống chung đối mặt vì đó là vấn đề bình thường. Và vấn đề để lại trong lòng mình nhiều suy nghĩ nhất đó là người tốt thường bị bệnh.
Hầu hết những người có bệnh về tâm trí trong phim đều là những người tử tế, yếu thế trong xã hội, những người luôn nghĩ cho người khác hy sinh bản thân mình. Họ ngại cố gắng để có cuộc sống tốt hơn, nhưng quên đi họ cũng cần sống tốt sống vui cho hiện tại, họ cũng không biết cách để nghỉ ngơi giải phóng đầu óc mình khỏi những soi xét của xã hội. Bản thân họ tự dựng cho mình những rào cản tâm lí vô hình mà chính họ cũng không biết, do người trong cuộc lúc nào cũng tối hơn người đứng ngoài. Mặc dù có là y tá hay bác sĩ chuyên khoa tâm thần thì cũng có thể là người có vấn đề về tâm lí.
Nói như vậy cũng không loại trừ những trường hợp bệnh nhân đến từ gia đình có điều kiện có học thức nhưng chính vì sự hoàn hảo đó đã tạo ra áp lực tâm lí làm họ mất cân bằng và phát bệnh. Vậy mới thấy những bệnh về thần trí nó có thể xảy ra với bất kì ai.
Xem phim mình còn ấn tượng với cặp đôi phụ y tá Dan Le và bác sĩ... Cô là một cô gái mạnh mẽ tự lập điển hình, khi một mình vật lộn với cuộc sống, tự vươn lên nhưng luôn bị những điều tiêu cực từ gia đình kéo ghì xuống. Người mẹ bê tha, em gái ăn bám, họ luôn chực chờ chớp lấy nhấn chìm những khoảnh khắc vui vẻ của cô. Dần dà cô cảm thấy dường như mình không xứng đáng được hạnh phúc, vì nếu cô hạnh phúc quá nhiều thì sẽ phải trả giá. Cô không thể gạt bỏ gia đình, dù không thể gồng gánh nổi, cũng không thể kêu cứu vì quá tự trọng quá mạnh mẽ và không thể chia sẻ vì mặc cảm mình không xứng đáng.
May sao người yêu cô đã không bỏ cuộc anh từ từ giải thoát cô khỏi những ràng buộc tâm lí, giúp cô hiểu được cô có quyền ích kỉ sống cho chính mình, có quyền từ bỏ bất kì thứ gì kéo ghì cô lại. Cuối phim cô tìm được một sở thích và nhờ sự cổ vũ của anh người yêu là bác sĩ tâm lí cô đã thật sự theo du thuyền ra khơi một năm để khám phá bản thân mình.
Còn điều làm mình tiếc nhất trong phim là ca bệnh của bệnh nhân bị hoang tưởng lúc nào cũng nghĩ mình là đang là nhân vật trong game. Nói sơ như vậy mọi người sẽ nghĩ rằng anh ấy nghiện game nhưng không phải vậy anh ấy chăm chỉ học thi công chức năm bảy lần nhưng không đậu. Anh ấy khao khát được thuộc về một nơi nào đó, muốn được chăm chỉ làm việc, có người cùng cố gắng, có đồng nghiệp hỗ trợ nhưng mãi không qua được kì thi sát hạch.
Anh cảm thấy lạc lõng đơn độc, cho đến khi gia nhập được một hội nhóm chơi game, ở đây anh có sếp có đồng đội, mọi thật thứ dễ dàng, anh được chấp nhận không cần thi cử không cần đánh giá năng lực. Áp lực nặng nề ngoài cuộc sống thực tại, khiến tâm trí anh tự cứu sống anh bằng cách nhốt anh vào ảo tưởng trong game. Kết thúc của nhân vật này thật sự rất đau lòng, anh nhận ra thần trí mình vẫn đang lạc lối những ảo tưởng và mất hẳn hy vọng hòa nhập lại được với cuộc sống bên ngoài nên anh chọn cách khép lại cuộc đời mình.
Giá như anh ấy bớt chăm chỉ một chút, giá như anh ấy biết lúc nào nên từ bỏ mà bắt đầu một cách sống khác hơn thì có lẻ anh ấy không mất cả cuộc đời.
Còn nhiều nữa những bệnh nhân trong phim, có những trường hợp khỏi bệnh, có những trường hợp phải sống với bệnh cả đời, cũng có những trường hợp đang dần dần khởi sắc lên. Tựu chung lại qua một cơn bạo bệnh, họ đã phần nào hiểu được bản thân mình, nếu vượt qua được họ sẽ càng mạnh mẽ hơn.
So chiếu vào chính mình, hiểu được một số phức cảm của cá nhân, nguyên nhân dẫn đến những hành vi cũng như cách phản ứng của bản thân trước một số tình huống cụ thể. Biết kiến thức trong phim thì chưa chắc đúng hết nhưng vẫn có ít vì giúp cổ vũ bản thân tiếp tục cố gắng. Và thấy mình không đơn độc mình không kì lạ.
Một điều nữa làm mình cảm thấy được chữa lành từ phim đó là tình cảm dễ thương của anh bác sĩ khoa hậu môn trực tràng với y tá Da Eun. Hai người mến nhau từ từ chậm chậm, kiên nhẫn tôn trọng chờ đợi nhau. Không những thế cái cách anh chàng cưa cẩm DaEun cũng rất đáng yêu, tinh tế chậm rãi nhưng mạnh mẽ quyết đoán và chân thành.
.png)












Nhận xét
Đăng nhận xét