#35 CHIẾC CỐC RỖNG
CHIẾC CỐC RỖNG
Hôm nay ở chỗ làm có chuyện gì không?
Đây là câu hỏi mà chiều chiều trong giờ cơm cha mẹ hay hỏi mình. Ngay tắp lự mình hồi tưởng lại ngay những ấm ức, những điều không may trong ngày mà mình vướng phải. Nào là khách hàng khó chịu, trẻ không nghe lời.. và ti tỉ những thứ phiền hà khác. Mình nói liên tu bất tận, dùng những từ ngữ đanh thép nhất, hùng hồn nhất để miêu tả tình huống gặp phải, rồi cảm giác của mình lúc đó. Tốc độ nói thật sự cứ như đọc rap.
Khác hẳn với buổi chiều, sáng sớm thì mình ít nói hẳn đi. Chỉ chăm chăm ăn sáng, ai hỏi thì gật hay dạ vâng cho phải phép, lười cả tranh luận, ghét những âm thanh ồn ào. Mình chỉ nhận ra sự khác biệt gần đây, khhi một chiều nọ mẹ mình hỏi sao nay im re vậy.
Có thể buổi sáng do chưa có năng lượng nên hoạt động có phần chậm chạp, nhưng còn buổi chiều sau giờ làm cũng cạn sạch năng lượng rồi vậy sao mình lại nói nhiều vậy.
Mình chợt nhận ra rằng mỗi ngày của chúng ta cũng như chiếc cốc rỗng. Buổi sáng cốc chưa đầy nên không có gì để nói. Còn đến chiều tối qua những hoạt động làm việc vui chơi, chiếc cốc dần đầy lên. Nó chứa vào đó những trải nghiệm, những cảm xúc của ta suốt một ngày. Và ta dùng nước trong chiếc cốc đó để góp vào bể nước chung của gia đình.
Do được nghe chuyện qua góc nhìn của mình, nên có thể cảm xúc của mình cũng sẽ ảnh hưởng lên cảm xúc của những người tiếp nhận câu chuyện, làm cho cả nhà ôm một bầu năng lượng tiêu cực.
Cho nên mình nghĩ thay vì đổ đầy chiếc cốc mỗi ngày của mình bằng những điều tiêu cực, chúng ta nên gạn lọc những điều tích cực lại để góp vào bể nước chung của gia đình. Không những thế có chăng nên biến những chuyện không may thành bài học để khuyên bảo nhau chứ không nên giữ thái độ tiêu cực với nó.
Mình thì cũng đang tập tành để đong những chiếc cốc đầy niềm vui và điều tích cực. Khó lắm chứ nhưng nêu mình làm được thì có phải rất tốt cho bản thân và còn tốt cho những người xung quanh nữa đúng không nè.
Không dám nhận là 100% làm được nhưng mình sẽ cố làm mỗi ngày.

Nhận xét
Đăng nhận xét