Người ăn chay - Han Kang
Đối với mình thì độ dài quyển này vừa phải khoảng hơn 200 trang, thường thì đối với mình những tác phẩm đạt giải thưởng lớn có số trang tương đối nhiều, bên cạnh đó khi đọc còn có nhiều tình tiết ẩn dụ, góc khuất tâm lý nhân vật rất nặng nên làm mình hay bỏ dỡ, đọc không nổi.
Nhưng đối với quyển này thì hoàn toàn khác, không chỉ bìa làm mình ấn tượng, câu từ của truyện này không hoa mĩ nhưng rất mạnh mẽ lôi cuốn. Mình đọc một mạch khoảng 3 tiếng là gần hết quyển. Đặc biệt là nội dung của truyện đối với mình là hoàn toàn mới mẻ, không thể đoán trước được nhữn tình tiết nào sắp xảy ra tiếp theo.
Tuy cơ thể tóm tắt ngắn gọn nội dung chính của truyện, nhưng phần đặc tả tâm lý của nhân vật là đáng chú ý nhất. Mỗi nhân vật trong truyện đều có những nổi đau khổ, những kiềm nén riêng không thể bộc lộ ra bên ngoài. Nhưng từ sự kiện buổi sáng mà Young hee chọn ăn chay, không ăn thịt nữa thì mọi sự bí bách của các nhân vật được châm ngòi, họ cũng được sống thật, họ cũng phải đối diện với phần tối mà họ che giấu bấy lâu nay.
Nhân vật chính Young Hye với tuổi thơ sống trong gia đình có người bố gia trưởng, bị bạo hành không phản kháng, cô hiền lành không muốn làm hại ai, cô hấp thụ hết tất thảy đau khổ vào người, ngay cả khi lấy chồng cô cũng chỉ biết làm theo lời chồng. Cô mờ nhạt, căm lặng như một cái cây đó là cách sinh tồn. Ăn chay dường như là cách cô phản khán lại tất cả mọi thứ xung quanh mình, rồi đến một ngày cô thật sự muốn biến thành một cái cây chỉ muốn quang hợp để sống. Vậy mà vẫn không yên thân.
Còn chị cô một người phụ nữ cũng đáng thương không kém cũng được đặt vào cơ chế sinh tồn, phải chiều lòng mọi người, phải quán xuyến hết mọi thứ thì mới được quan tâm. Ngày qua ngày lại, cô dần chấp nhận những thứ tầm thường quanh mình, sợ đối mặt, thậm chí nếu không có con trai cô không biết mình sẽ sống vì cái gì và mình là ai. Đến xảy ra sự việc chồng cô ngủ với em gái mình thì lúc đó cô mới quyết tâm từ bỏ lối sống cũ.
Người anh rễ của của YH và cả chồng cô cũng chất chứa những tâm tư không thể nói ra, cả hai đều không vừa ý người vợ của mình và đều tơ tưởng đến chị vợ em vợ.
Đoạn gây ấn tượng mạnh nhất cho mình trong truyện là cảnh khi cả nhà YH tụ họp, họ tìm cách cho YH ăn thịt lại. Thay vì tìm hiểu tôn trọng quyết định và giúp cô, họ chọn cách cưỡng ép cô ăn thịt. Người Bố nhét thịt vào miệng của cô, khiến cô phản kháng quyết liệt bằng cách cắt tay. Không ai bênh vực cô, cô đơn độc, nhỏ bé bất lực, chỉ đến khi cô dùng cả tính mạng để phản kháng thì mọi thứ mới dừng lại. Có lẽ chính cô cũng cảm thấy sống không được là chính mình thì cũng không khác với việc không tồn tại hay chết đi là mấy.
Đoạn làm mình phân vân nhất là khi người anh rễ vẽ hoa lên người YH, có thật sự là chỉ vì ý đồ nghệ thuật hay chính anh ta có những suy nghĩ bệnh hoạn đó với mỗi mình cô, rồi lợi dụng cô để thỏa mãn dục vọng của riêng mình. Liệu nếu ngày xưa vợ anh ta là YH không phải cô chị thì mọi việc liệu có khác biệt hơn? Những nhân vật trong truyện liệu có được hạnh phúc hơn? Anh ta đáng trách hay đáng thương.
Sau khi đọc đến đoạn cuối cùng thì cảm giác đọng lai trong mình là sự vô định, YH vẫn phải không ngừng phản kháng để được là chính mình ở bệnh viện tâm thần, người chị thì rơi vào một quỹ đạo khác, chăm con nhỏ, thăm em bệnh, đi đi về về. Hai người chồng không biết rồi sẽ ra sao. Mỗi người lại nhốt mình vào những tâm tư riêng.
Sách mang lại cho mình cảm giác khá là bí bách, mình cảm nhận được sự mất kết nối của các nhân vật, sự kiềm nén của họ, sự cố chấp của họ. Cuộc sống của họ bị cột lại với nhau nhưng mãi không thể khớp với nhau, dường như họ tự làm tổn thương lẫn nhau. Quá là mệt mỏi.
Dù sao đây cũng là một trải nghiệm đọc mới lạ đối với mình, chắc sau này khi nhiều tuổi hơn mình đọc lại góc nhìn của mình lại thay đổi không chừng.







Nhận xét
Đăng nhận xét